Thứ Hai, 18 tháng 1, 2010

Tâm sáng Ức Trai trong tựa ngọc


 

YÊN TỬ

Nguyễn Trãi
Đề chùa Hoa Yên, núi Yên Tử


Non thiêng Yên Tử đỉnh kỳ phong
Trời mới ban mai đã rạng hồng
Vũ trụ mắt soi ngoài biển cả
Nói cười lồng lộng giữa không trung
Giáo trúc quanh nhà giăng vạn khoảnh
Cỏ cây chen đá rũ tầng không
Nhân Tông bảo tháp còn lưu dấu
Mắt sáng hào quang tỏa ánh đồng


Hoàng Kim cẩn dịch

Đi bộ trong đêm lên Yên Tử

Hoàng Kim 

Tỉnh thức giữa đêm thiêng Yên Tử
Để thấm hiểu đức Nhân Tông
Ta thành tâm đi bộ
Lên tận đỉnh chùa đồng




 

Lộc xuân

 
Hoàng Kim. Bốn tác giả nữ Hoài Vân, Thanh Chung, Lâm Cúc, Kim Oanh vừa giới thiệu tập ký và tản văn "Tin nhắn cuối cùng". Đây là tập sách hay được công bố tiếp sau tập sách in chung  "Im lặng & Nghe" của 50 tác giả nữ . Buổi họp mặt giới thiệu sách thật trang trọng, vui vẻ, đầm ấm giữa những người bạn thân quen. Một số bạn tiếc chưa có mặt. Tôi ghi lại một số hình ảnh và dành chỗ bình văn. Trân trọng mời bạn.



Hoài Vân, Lâm Cúc ân cần đón bạn

 

"Tin nhắn một chiều"  có thêm Hồng Hà tham gia diễn xuất



và cô Mai Khoa (Thu Hà Nội) trong Chủ tịch đoàn



  

Gương Bá Nha Tử Kỳ, một số người bạn thân quen có mặt




 

Ký tặng sách thật thân tình và cảm động. Gia đình êm ấm, thầy quý bạn hiền, thiên nhiên an lành là quà tặng vô giá của cuộc sống. Đó là lộc xuân của cuộc đời



 

 


Lâm Cúc nhắn tin : Ảnh Yên Từ anh chụp rất tuyệt nhưng ảnh Lộc xuân thì Hoài Vân chụp tuyệt hơn . hi hi... Về nhà xem kỹ lại quả thật đúng như vậy. .Xin chép bổ sung thêm các hình ảnh ghi lại bầu không khí bạn hữu.


Thứ Hai, 11 tháng 1, 2010

Đoàn tụ ở đất phương Nam



DẠY VÀ HỌC
. "Em về Châu Đốc Long Xuyên / Anh lên Srê pok với niềm nhớ thương/ Nằm đêm lưng chẳng tới  giường/ Nghe chao cánh võng giữa rừng canh khuya". Gặp Hoàng Bình, tôi lại nhớ Long Xuyên , nhớ Srê pok, nhớ kỹ niệm một thời , thuở mà tôi đã viết liền mạch hai bàì họa thơ  "Chèo thuyền trên sông Vôn ga " của Hoàng Bình. Tôi gặp Bình trong tiệc cưới và ngõ lới muốn anh chép lại bài thơ trên. Đất phương Nam đã là nơi đại gia đình chúng tôi đoàn tụ

 


Nguồn Son huyền thoại

Tôi sinh ra và lớn lên ở Quảng Bình, một tỉnh nghèo ven biển miền Trung. Ký ức tuổi thơ gắn với sông Giang (Linh Giang) huyền thoại. Cha mẹ làm nghề nông nhưng cha cũng làm thêm nghề chèo đò. Ông đã từng cứu người chết đuối và được đền ơn bằng lời khuyên đổi tên tuổi thơ cho tôi từ Hoàng Minh Kim thành Hoàng Kim mà tôi sẽ kể vào một dịp khác.

Nhà tôi ở ngã ba sông của rào Nan và nguồn Son. Đường sông lối nguồn Son vào động Phong Nha khá gần. Thuở nhỏ đi hái củi tôi vẫn thường qua lại hang động. Sau này động Phong Nha đã trở thành danh thắng nổi tiếng thế giới gắn với sông Gianh, đèo Ngang của tuổi thơ và biển Quảng Bình.

Biển

Anh yêu biển tự khi nào chẳng rõ
Bởi lớn lên đã có biển quanh rồi
Gió biển thổi nồng nàn hương biển gọi
Để xa rồi thương nhớ chẳng hề nguôi

Nơi quê mẹ mặt trời lên từ biển
Mỗi sớm mai gió biển nhẹ lay màn
Ráng biển đỏ hồng lên như chuỗi ngọc
Nghiêng bóng dừa soi biếc những dòng sông

Qua đất lạ ngóng xa vời Tổ Quốc
Lại dịu hiền gặp biển ở kề bên
Khi mỗi tối điện bừng bờ biển sáng
Bỗng nhớ nhà những lúc mặt trăng lên

Theo ngọn sóng trông mù xa tít tắp
Nơi mặt trời sà xuống biển mênh mông
Ở nơi đó là bến bờ Tổ Quốc
Sóng yêu thương vỗ mãi đến vô cùng …

Lớn lên, tôi ra học Đại Học Nông nghiệp 2 ở Đồn Lương, Việt Yên, Hà Bắc và nhập ngũ năm 1971 cùng đợt với Nguyễn Văn Thạc. Ngày lên đường có sự thầm yêu thương của người bạn gái cùng lớp mà mãi sau này trong sổ tay chiến sĩ tôi còn trân trọng giữ gìn hai bài thơ thuở đó:

Tình em

Em trao duyên cho anh
Anh nén lòng
Dành
Đợi

Em lấy chồng rồi
Anh nợ mãi
Tình em

Qua sông Thương gửi về bến nhớ

Ta lại hành quân qua sông Thương
Một đêm vào trận tuyến
Nghe Tổ Quốc gọi lên đường!
Mà lòng ta xao xuyến
Và hồn ta căng gió reo vui
Như dòng sông Thương chảy mãi về xuôi
Hôm nay ta ra đi
Súng thép trên vai nóng bỏng

Không qua nhịp cầu ngày xưa soi bóng
Phà đưa ta sang sông
Rạo rực trời khuya, thao thức trong lòng
Rầm rập dòng sông sóng nhạc
Như tình thân yêu muôn vàn của Bác
Tiễn đàn con ra đi

Tầu cập bến rầm rì tiếng máy
Tiếng động cơ sục dưới khoang tàu
Hay sôi ở trong lòng đất cháy
Hay giữa tim ta thúc giục lên đường
Chào bờ Bắc thân yêu hẹn ngày trở lại!

Ôi những con thuyền đèn trôi suốt canh khuya
Có khua nhẹ mái chèo qua bến cũ
Nhắn cho ai ngày đêm không ngủ
Rằng ta đi chưa kịp báo tin vui

Đêm nay bên dòng nước nghiêng trôi
Sông vẫn thức canh trời Tổ Quốc
Rạo rực lòng ta bồi hồi tiếng hát
Đổ về bến lạ xa xôi
Với biển reo ca rộng mở chân trời

Dòng sông tuổi xuân thao thiết chảy. Năm 1972, tại Tây Nguyên tôi có kỷ niệm không thể quên về những ngày đói gạo, ăn rau rừng và câu cá ven sông Srêpok gần Buôn Đôn. Nhớ buổi câu cho bữa cơm người bạn sốt rừng ốm nặng thèm ăn cá.Đây là bài thơ khóc bạn.

Câu cá bên dòng Srêpok

Bạn chèo thuyền trên sông Vôn ga
Có biết nơi này mình câu cá?
Srêpok giữa mùa mưa lũ
Sốt rừng, muỗi vắt, đói cơm

Suốt dọc đường hành quân
Máy bay,
pháo bầy,
thám báo,
mưa bom
Chốt binh trạm giữa rừng
Người bạn thân
Lả người
Vì cơn rét đậm
Thèm một chút cá tươi
Mình câu cá
Cho bữa cơm cuối cùng của người thân
mà nước mắt
đời người
rơi, rơi...
mặn đắng

Bạn ơi
Con cá nhỏ trên dòng Srêpok
Nay đã theo dòng thác lũ cuốn đi rồi
Đất nước nghìn năm
Trọn một lời thề
Sống chết thủy chung
với dân tộc mình
Muôn suối nhỏ
Đều đi về biển lớn.


 Đất Phương Nam nơi đại gia đnh đoàn tụ







Sau ngày đất nước thống nhất đến năm 1977, tôi về lại mái trường thân yêu học tiếp Đại học Nông nghiệp. Tốt nghiệp ra trường, trên một phần tư thế kỹ liên tục gắn bó với những nghiên cứu chọn giống và thâm canh cây trồng ở Đồng Nai, thành phố Hồ Chí Minh và trên ruộng nông dân tại Đông Nam Bộ và các tỉnh miền Trung, Tây Nam Bộ, Tây Nguyên...Tôi đã đi qua hầu hết các tỉnh thành trong cả nước và hầu hết các châu lục trên thế giới, được ngắm nhìn nhiều dòng sông ở nhiều vùng văn hóa khác nhau.

Tới nơi đây, mảnh đất  thiêng liêng phương Nam của đất nước, được đón bình minh nơi hợp lưu của những dòng sông lớn, lòng tôi trào dâng niềm xúc động bồi hồi. Dòng sông quê hương, dòng sông tuổi thơ, dòng sông tình yêu suốt đời thao thiết chảy. Tôi đã ra đi từ dòng sông quê hương miền Trung, tới phương Bắc, về phương Nam và nay chọn đất phương Nam làm quê hương thứ hai. ‘‘Dân Việt nghìn năm xuôi lấn biển/Tựa lưng vào núi hướng về Nam/ Thoáng chốc nghìn năm nhìn trở lại/ Tháp vàng, hoa trắng, nắng Mekong”. Cửu Long là sông lớn nhất của đất phương Nam,  nơi sông trăng hiền hòa, lồng lộng đi ra biển lớn. Tôi thích đọc những chấm phá về người và đất phương Nam có trong các trang văn của Nguyên Ngọc, Sơn Nam, Nguyễn Ngọc Tư, Đoàn Giỏi, Nguyễn Quang Sáng, Trang Thế Hy, Nguyễn Một .... và bất giác nhớ đến bài thơ:

Điểm hẹn

Anh như chim ưng quay về tổ ấm
Vẫn khát bầu trời ước vọng bay lên
Ơi Bồng Lai cồn cào nỗi nhớ
Anh về bên này lại nhớ bên em.

Labels

An ninh Xã hội arsenal Ẩm thực địa phương Biển blogspot-tips bóng đá ca nhạc ca nhạc Âu Mỹ Ca Nhạc Châu Á ca nhạc việt nam Cao nguyên CassavaViet http://cassavaviet.blogspot.com Champions League Chúc mừng năm mới 2011 Chúc xuân Chùm thơ xuân người Quảng Bình tại Đồng Nai Chút Huế cho em Chuyến đi kỳ thú Cine clip bóng đá Con là nguồn hạnh phúc đầu tiên Công nghệ thông tin Cộng tác viên dạo ngoài thiên thai Di tích lịch sử Dòng sông quê hương Du lịch trong ngày dunghennessy Đảo Đèo Đẹp Đến Thái Sơn Đi bộ trong đêm lên Yên Tử Đi khắp quê người để hiểu đất quê hương Địa danh Điểm hẹn Định nghĩa từ phượt Đoàn tụ ở đất phương Nam Đoremon chế Động Gái đẹp 3 miền Gặp bạn đầu xuân gặp nhau cuối tuần Giáo sư Trần Văn Giàu bài học lớn trong câu chuyện nhỏ Girl Xinh Gốc mai vàng trước ngõ hình ảnh đẹp hình ảnh vui cười Hồ hướng dẫn du lịch inet kênh thể thao Khu bảo tồn Kim Dung Kinh nghiệm du lịch La Liga Làm đẹp Làng nghề Lễ hội Lên Yên Tử sưu tầm thơ đức Nhân Tông Lộc xuân Lời của Thầy theo mãi bước em đi Lời ơn gửi muộn Lời yêu thương Mạc Ngôn: bạn thích ai? man city messi Mênh mông rừng Lipa mu Mười lăm trăng quả thật tròn Nắm chặt tay anh đi em Ngày mới Nguyễn Du và Nguyễn Công Trứ Nguyễn Du viếng mộ Liễu Hạ Huệ Nhớ anh Nhớ con sông phương Nam lộng lộng đi về biển Nhớ em Nhớ mẹ Nhớ miền Đông Nhớ Sóc Trăng Núi Núi sông và biển Nước mắt chảy vào trong Phạm Trung Nghĩa nhà khoa học xanh Phi thường - Kỳ quặc Phim Âu Mỹ Phim Châu Á Phim Việt Nam Phong tục - Văn hóa VN Phủi tay thế sự Premier League Ronaldo Serie A Sóc Trăng nơi sông về tới biển Suối - thác Sự nghiệp Thầy ơi rạng sử xanh. Sương tan Ta hẹn em uống rượu ngắm trăng Tâm sáng Ức Trai trong tựa ngọc Tháng bảy mưa ngâu Thành phố tôi Thắng cảnh tâm linh Thắp đèn lên đi em Thầy bạn là lộc xuân cuộc đời Thầy ơi THẾ GIỚI Thơ cho con Thơ Hoàng Ngọc Dộ Thơ Trần Tử Ngang nửa đời đọc lại Thời trang Thư giãn tin tức Tin tức trong ngày Tin tức... mình Tuyến xe - Đường xá Tự nguyện Tự tình Vào Tràng An - Bái Đính Việt Nam Vương Mông Xã xì trét Xem cho biết Yên Tử